Thế mà rồi tiếng sau lại bị... triệu tập. Chạy qua nhà kêu thấy vợ nó mặt... 1 đống, hehe. Thì ra hôm qua nó cũng ngồi rồi.
Ngồi gần tan thì lại có điện thoại. Một ông anh từ Buôn Ma Thuột sang. Lại phải ngồi lại. Một lát thì mình chuồn, chịu không nổi. Lúc ấy là... 4h chiều. Thế mà lúc sau gã bạn phóng tắc xi đến: bác T đang chửi mày đấy. Số mình hôm nay thế nào ấy nhỉ. Sáng thì vợ bạn sưng sỉa (đi 1 lèo từ 9h sáng đến 6h tối không sưng sỉa mới lạ), chiều thì đàn anh chửi chỉ vì mình chịu không nổi, bỏ chạy và... chuồn.
Vì thế mà đầu đặc như đá cục, chả có gì post. Thời may thấy em nhà văn Di Li mail cho mớ ảnh Ấn Độ. Thấy bà chị Hoàng Việt Hằng vừa viết trên Tiền Phong chủ nhật: Xuyên Ấn không cần tiếng Anh, huhu lại nhớ cảnh bà chị vung tay vung chân quát rất to ở chợ Ấn Độ: Ba trăm nhé, không thì thôi tao không mua nữa trước sự ngơ ngác có phần hốt hoảng của gã rậm râu quần trắng đứng bán hàng...
Thì post mấy cái ảnh bản quyền của em Di Li cho đỡ nhớ Ấn Độ.
![]() |
| Đang chém rất hăng bằng tiếng... Việt ở khai mạc hội chợ sách quốc tế lần thứ 38, em Dili dịch. |
| Ngoại giao nhân dân |
| Đoàn nhà thơ Việt Nam ở khai mạc hội chợ sách quốc tế Kolkata- mặt mày hớn hở ngực nở đầy rôm... |
| Truyền bá tiếng Việt cho các bạn quốc tế. |
| Cô nhà thơ tóc vàng rất xinh, đi cùng chồng, đến từ Tuốc Mê Ni a |
| Đài truyền hình Ấn Độ ghi hình, chắc không lấy chân vì ai cũng phải bỏ giày, người thì tất người thì chân không... Dili đang đọc thơ VCH bằng tiếng Anh |
| Tớ bắt nhịp bài ca kết đoàn, hehe... |
| Các nhà thơ Pakistan rất mê các nhà thơ VN, họ hay đi cùng, và khi chia tay thì ôm từng người và khóc... |

0 nhận xét:
Đăng nhận xét