nhưng chính vì thế mà hiểu giá của chiến tranh
hàng vạn người mẹ còng lưng bên cửa
hàng triệu mái đầu trắng xóa khăn tang
những con đom đóm đêm mùa đông vẽ lên khuôn mặt thần chết
xóm làng xác xơ vẳng những tiếng khóc hờ…
--------- Tôi không chọn được thời gian để sinh ra
cũng không được chọn Tổ quốc để sống
tôi lớn lên đã là mặc định
con ba mẹ tôi công dân nước Việt mình…
thời nhỏ tôi đã mũ rơm đến trường
đã nhiều lần hút chết
đã ngủ dưới hầm trốn trong hang học dưới lòng đất
để các con tôi gặm nhấm hòa bình…
bây giờ hòa bình đang treo trên sợi tóc
tám mươi tàu chiến và giàn khoan khổng lồ đang bò vào biển quê tôi
cả đất nước sôi sục
chả lẽ lại đánh nhau?
đất nước tôi đã có hàng núi xương sông máu
đã có nhiều thế hệ lên đường
những người yêu Tổ quốc đến giọt máu cuối cùng
đớn đau tận cùng khi Tổ quốc lâm nguy
nhưng chính vì thế mà hiểu giá của chiến tranh
hàng vạn người mẹ còng lưng bên cửa
hàng triệu mái đầu trắng xóa khăn tang
những con đom đóm đêm gió bấc vẽ lên khuôn mặt thần chết
xóm làng xác xơ vẳng những tiếng khóc hờ…
nhân dân không bao giờ thích chiến tranh
nước nào cũng thế
những người Trung Hoa tôi từng gặp và chào nhau Ní hảo
cũng có sau lưng mình cha mẹ vợ con mái ấm gia đình
họ cũng coi chiến tranh là tai họa
là trò chơi của những kẻ giết người
chiến tranh là trò máu xương rẻ nhất
chúng ta cố tránh như đang tránh dịch sởi
nhưng nếu không còn cách nào khác
nếu không có con đường nào khác…
tôi đâu chọn được Tổ Quốc cho mình
nhưng đất nước này mãi mãi của tôi
và ám ảnh giọt nước mắt nhòa buổi chiều hôm ấy
người vợ úp mặt vào ngực chồng thảng thốt tiếng còi xa…
0 nhận xét:
Đăng nhận xét