| ĐÔNG LA TỔ QUỐC-NỬA BÀN CHÂN DÍNH BÙN VÀ MÁU (Tặng thưởng thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội 1998) (Trích)
(Chiến, Duyệt, Nhẽ, Lộc, Hùng (Đông La)) Tổ Quốc! Có phải bão giông của thời gian hay của đất trời đã thổi cong cả dáng hình của mẹ? Cái dải đất xanh mềm như dải lụa Mà như thành đồng trước sóng gió đại dương Một không gian bình yên êm mơ Như chưa hề phải gồng mình trước những tai ương của lịch sử! Việt Nam - Tổ Quốc tôi như thế! *** Từ tuổi ấu thơ con đã biết đến Người qua từng trang sách Vó ngựa quân thù như còn phả bụi vào bài vở của con Lửa còn táp bỏng rộp từng con chữ Còn vẳng tiếng gươm khua tiếng xương thịt đứt lìa Có đất nước nào lại giặc giã nhiều đến thế! Suốt mấy thiên kỷ dài được mấy khoảnh khắc bình yên? *** Việt Nam - Đất Nước tôi! Một đất nước đến những người từng là kẻ thù cũng đem lòng yêu mến Sự thua trận của họ không trở thành nỗi nhục nhã đắng cay mà thành kỷ niệm không quên Họ về lại chiến trường xưa như tìm kiếm quê hương Chiến tranh đã trở thành bài học quý giá nhất Một Đất Nước đã đồng nghĩa với Chiến Thắng Và lòng NHÂN ÁI cũng thành tên!... *** Mẹ ơi! Mỗi khi nghĩ về Tổ Quốc con thường nghĩ về mẹ Bởi Tổ Quốc của Chiến Thắng, của lòng Nhân Ái, cũng là Tổ Quốc của lòng bao dung, của cần cù nhẫn nại Như bao bà mẹ nhiều hy sinh, nhiều khổ đau của đất nước này Tổ Quốc mang dáng hình của mẹ Mẹ là một phần Tổ Quốc của con đây! Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống Một cuộc sống ở khoảng trời này, ở khoảnh khắc này Để con có những trải nghiệm không nơi nào có được Để con hiểu những điều không dễ gì hiểu được *** Mẹ đã sinh ra con trong niềm vui của một ngày chiến thắng Nhưng đất nước đã kiệt cùng sau bao giặc giã triền miên Trong cây sào giẻ rách trĩu nặng lúc nào cũng có sẵn ở nhà ta Mẹ lọc ra những mảnh lành lặn nhất Mẹ ngồi khâu những mũi kim li ti như con kiến Như khâu bằng sợi chỉ của nỗi nghèo khó và sự tằn tiện của mẹ Mẹ bọc tuổi thơ con Và con đã lớn lên Con lớn lên bằng tương cà mắm muối, hạt lúa củ khoai Trong đất bùn, trong nắng hạ mưa giông, trong những đêm hanh hao nứt nẻ đôi bàn chân của mẹ Con không biết màu vàng của vàng, màu bạc của bạc, màu lấp lánh của hào quang phú quý Nhưng con cũng không biết đến những gian manh, hiểm ác, lọc lừa Trong ngôi nhà phía trước toàn là cánh cửa Mẹ không có của cải để cất giữ nên chỉ cất giữ tình thương Mà tình thương thì không cần ổ khóa Bạn bè đã đến với con như về nhà mình Tuổi thơ con trắng tinh như tờ giấy Chỉ khí phách của ông, đức độ của cha, lòng yêu của mẹ được ghi khắc trong con Chỉ những con chữ của thầy cô là tài sản duy nhất của con Ôi mẹ kính yêu! Đến nỗi nghèo khó của mẹ cũng trở thành một điều thiêng, một điều quý giá! *** Mẹ ơi! Mẹ còn nhớ một sáng mùa đông Khi mười bảy tuổi rưỡi con đã xa mẹ Trong mắt mẹ con còn là đứa trẻ Con đã vào đời Cuộc đời sóng gió Cuộc đời bão giông Bước chân bé nhỏ của con đã bước theo bước chân của Tổ Quốc Con luôn thấy phía trước là biển phía sau lưng là mẹ Mẹ là điểm tựa cho con Khi con mười chín tuổi Chiến thắng đã thấp thoáng hiện lên qua máu lửa mịt mù Trong những đoàn quân trùng trùng điệp điệp Có đứa con bé nhỏ của mẹ Chúng con đã đánh một trận đánh, chưa bao giờ lớn thế! Mẹ ơi! Để đến được với Niềm Vui Chúng con đã phải qua những cánh rừng bị băm nát bởi pháo bom Đất chảy máu, rừng cao su chảy máu Qua bao xác người bánh xe tăng nghiền nát Qua bao bốt đồn khóa nghẹt những dòng sông! Tình thương của mẹ đã che chở cho con Khí thiêng sông núi đã che chở cho con Máu của đồng đội đã che chở cho con Hai mươi tuổi, trong ánh hào quang, con vẹn nguyên trở về với mẹ! Một hạnh phúc lớn, không phải cuộc đời nào cũng được thế!... |
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét