Mình đang ru rú ở trên núi (Pleiku), nên chả biết gì nhiều, nhưng thiển nghĩ oánh nhau là việc chẳng đặng đừng thôi. Mình đã ra Trường Sa, gặp cả lính trên tàu và lính trên đảo, thấy rất yên tâm vì anh em rất tự tin. Tuy thế cũng phải thấy một thực tế là, Tàu nó vừa to vừa mạnh hơn ta. Oánh nhau thì nó bị thương thì mình cũng... chết, vấn đề là làm sao vừa giữ chủ quyền vừa tồn tại để ngắm cái chủ quyền ấy, thật sự cần thiết mới hy sinh. Mình thấy nhiều bác hung lắm, cứ đòi Sát Thát ngay...
Ngay con gái mình, hiền lành nhút nhát thế, hôm qua cũng treo mấy stt trên facebook rất máu, đầy chất chiến, thay avata bằng cờ Tổ quốc đỏ rực. Mình tự hào về nó và thế hệ trẻ như nó. Chả dễ gì bắt nạt nhau đâu.
Ngay cái hồi năm ngoái mình đi Trường Sa ấy, cũng nóng lắm rồi, nhưng mọi người cũng vẫn rất tự tin, điềm tĩnh. Té ra bình tĩnh tự tin cũng là một cách để chiến thắng...
| Các thiếu nữ mảnh mai này làm mạnh thêm Trường Sa |
| Trung đội của tớ, chỉ đợi phát súng nữa là thành chiến sĩ ngay |
| Thiếu tướng và nhà sư giữa Trường sa |
| Vẫn ung dung làm báo, từ nhà báo chuyên nghiệp đến thiếu tướng hải quân |

0 nhận xét:
Đăng nhận xét